Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

VỚI CON HỌC CẤP 2 - LÀM BẠN HAY LÀM MẸ?

Bước vào lứa tuổi cấp 2 không chỉ đơn giản là đổi  hai từ danh xưng “tiểu học” thành “trung học” mà đó còn là cả một quá trình thay đổi tâm sinh lý, tính cách của con trẻ. Nói đúng hơn, lứa  tuổi này như ngã ba cuộc đời – một hướng đưa trẻ đến nơi tốt đẹp, hướng còn lại thì không ít cạm bẫy rình rập Các bài báo hàng ngày cứ ra rã không dứt về nạn bạo lực học đường, về yêu đương quá sớm của học sinh cấp 2; và kết cuộc là nỗi ân hận không dứt của các bậc làm cha làm mẹ, và cái chặc lưỡi của xã hội: “Phải chi bố mẹ biết cách quan tâm, giáo dục chúng đúng cách hơn!” Bậc cha mẹ tốt sẽ biết cách  dạy con một cách khoa học, và không chỉ riêng chuyện bài vở trường lớp.

Vì sao khi bước vào cấp 2, trẻ lại dễ sa ngã
Tuổi cấp 2, cấp 3 thường được ví như “tuổi nổi loạn” – độ tuổi mà “cái tôi” của con cái thường rất cao, suy nghĩ  nông cạn và hành động bồng bột, nóng. Do đó, khi có một chút, chỉ một chút thôi – sự kích thích từ bạn bè, sự tiếp xúc với những tài liệu sai lầm sẽ dẫn con cái đi lầm đường lạc lối.
Đó là đặc điểm nổi bật trong giai đoạn này của con. Tiếp theo không thể không nhắc đến các tác nhân khách quan như
-    Việc tiếp xúc quá sớm với những nội dung không lành mạnh từ mạng Internet: ngày nay không quá khó để có thể mua được một chiếc máy vi tính. Nó không chỉ mở ra những lợi ích về học hành, thông tin mà còn đem cả những trò game bạo lực,  trang web không lành mạnh. Chính sự tiếp xúc mà không có sự hướng dẫn theo phươn pháp của cha mẹ, khiến con có những lầm tưởng: “Rằng bạo lực có thể làm người khác phục mình”, “rằng tình yêu là tất cả, không cần cả gia đình, bạn bè”, và còn nhiều lắm những cái “rằng” sai lầm.
-    Sự giao thoa văn hóa giữa Đông và Tây: Xã hội hiện đại tạo cơ hội cho con trẻ dễ dàng tiếp thu những nền văn hóa mới, nhưng đáng tiếc, tuổi trẻ lại tiếp thu một cách không chọn lọc. Chúng hòa tan một cách mù quáng vào những tư tưởng phương Tây, đặc biệt là việc đề cao cái tôi! Tự tin là đúng nhưng cái tôi quá lớn làm chúng khó tiếp nhận những lời khuyên, kinh nghiệm từ ông bà, cha mẹ, thầy cô bạn bè. Và cứ thế, cứ tự tin làm những việc mình cho là đúng!

-    Quan trọng hơn cả là, sự bất đồng giữa cha mẹ và con trẻ. Người làm cha làm mẹ nào mà không muốn điều tốt nhất cho con cái. Thế nhưng, khó khăn nhất là lúc “điều tốt nhất” bạn thấy lại không phải là “điều tốt nhất” trẻ muốn! Con càng cương quyết theo ý muốn của mình, cha mẹ càng không chấp nhận và can ngăn bằng mọi cách. Chính sự bất đồng, thiếu thông cảm sẻ chia đúng phương pháp càng làm con cái xa dần xa dần mái ấm gia đình của chính mình.
Hãy làm bạn và làm mẹ với con!
-    Tạo tình cảm gắn bó và thân thiết với con trước khi bước vào giai đoạn “tuổi nổi  loạn”: đẩy con ngày càng xa mình và dễ bị tiêm nhiễm thói hư tật xấu. Đừng để con hư rồi mới cuống cuồng sửa sai cho con - như thế đã là muộn rồi! Trước khi con bước  vào giai đoạn này, người mẹ tốt hãy tạo một mối gắn kết thân thiết. Dù bận cách mấy, cũng nên dành thời gian trò chuyện với con. Ví dụ như, khi trẻ còn học tiểu học thì nên lo lắng hỏi han những chuyện xảy ra trong trường như thế nào? Cho trẻ tham gia vào công việc gia đình để tạo mối gắn kết với trẻ. Nên làm mẹ - làm bạn một cách khéo léo
-    Bước thứ hai, hãy làm bạn với con khi con bước vào “tuổi nổi loạn”: Hãy là một người cha mẹ-bạn tốt của con. Sau khi lắng nghe chuyện của con, kinh nghiệm cho thấy, không nên - tuyệt đối không nên có thái độ phán xét hay chối bỏ quyết liệt. Những câu nói như: “Việc này hoàn toàn không chấp nhận được” chỉ làm cho khoảng cách giữa mẹ và con ngày càng xa nhau. Dành chút thời gian nghiêm túc suy nghĩ về những việc con chia sẻ và nên thông cảm  rằng : “Bạn và con sẽ có những khoảng cách giữa hai thế hệ do môi trường sống của bạn và con khác nhau.”

-    Nếu trong nhất thời bạn không thể chấp nhận được, thì nên nói rằng: “Mẹ sẽ suy nghĩ về vấn đề này”. Nên nhớ rắng, bạn phải nghiêm túc suy nghĩ, chứ không phải câu nói “hoãn binh”. Và, nên trả lời cho con cái, không nên để vấn đề đi vào  “quên lãng”
-    Nếu cần thiết, bạn có thể tìm đến lời khuyên hay kinh nghiệm từ những người gần gũi và đáng tin cậy, như chồng hay bạn bè thân thiết đang có con đồng trang lứa hoặc ít nhất đã có kinh nghiệm xử trí dù thành công hay thất bại, hoặc bạn có thể tham khảo ý kiến của các chuyên gia tâm lý (nếu vấn đề quá nghiêm trọng). Bạn hãy kể cho con những kinh nghiệm ngày xưa mà cha mẹ đã từng trải qua trong giai đoạn này để giúp con có được cách giải quyết của riêng mình. Hãy khéo léo thành thật tâm sự với con “chuyện ngày ấy” của mình!
Không cha mẹ nào muốn con mình là nạn nhân của bạo lực học đường hay phải làm mẹ khi còn quá trẻ, vì vậy giai đoạn này cần lắm sự quan tâm, dạy dỗ của các bậc mẹ cha. Hãy là một người bạn gần gũi, sẻ chia và là một người mẹ thông minh soi bước cho con trẻ. Quan trọng nhất vẫn là thái độ bình tĩnh, kiên nhẫn, xem trẻ là một “người lớn” tí hon và không áp đặt trực tiếp quan điểm cá nhân của mình vội vàng các mẹ nhé!
Người viết: Peace World

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét